Florence mấy hôm nay toàn mưa nhẹ…
Lòng cũng nhẹ nhàng…
Cười cũng ko ít
Chỉ là trống không…
Vậy là một ng nữa ko còn ở bên cạnh ta như ta đã làm suốt 25 năm qua là trốn tránh ko ở bên cạnh…
Nhưng cũng không ít lần nấu cháo, tắm, thay bỉm, dọn dẹp cho ng ấy… Cảm giác chỉ là vẫn chưa thể quen ngay đc…
Cái sự đanh đá chua ngoa của ng ấy còn hiện hữu quanh đây… Đến giờ chỉ là một khoảng trống cần lấp đầy…

Ng bà, người mẹ của cha… Chơf đến gần đúng 1 năm để đến bên cạnh ng yêu thương suốt cuộc đời …

sweechings:

"I remember how we used to talk like there was no tomorrow. I remember how every thing you said brought a smile to my face. How every conversation lasted for hours. Your good morning messages used to start my morning, and I always ended up falling asleep to your goodnight ones. I remember when my heart used to race, and how I would smile like an idiot out of nowhere just because I remembered something you said. Every memory we had together, I remember every single one of them."

r0uquin:

Tails by rampx on Flickr.

r0uquin:

Tails by rampx on Flickr.

(via sweechings)

sense-and-fashion:

romwe | clothes 

(Source: onlybeeyou, via sweechings)

Tối nay là một buổi tối đáng nhớ…
Trước đó phải kể đến những ngày hồi hộp và mong chờ chuẩn bị mọi thứ…
Cuối cùng thì cũng đến khi mà sáng nay tỉnh dậy tôi biết mình sẽ làm tốt…
Món nem truyền thống không làm khó tôi nhưng một vài phút lơ đãng làm miếng nem có phần cháy đi 1 tẹo, may mắn thay thiếu miến và củ đậu nhưng cũng ko làm nem bị khô và ai cũng thik món đó ^^
Nem cuốn cải bắp là món tôi rất thik nhưng lần này tôi chọn hấp chứ không rán như mọi khi và vị của nó thì hoàn toàn ổn, mọi ng có vẻ thik và ăn hết phần của mình… Nói riêng về nước chấm thì tôi tự thấy là thành công, chỉ có phần là tôi đã quên hoàn toàn chanh, nên món nào cũng hơi thiếu chút chua…
Có thể nói lần này sai lầm là món phở gà, không p ko ngon mà là do bánh phở dầy quá và dễ bị cứng lại quá nhanh…
Thêm vào đó? Sau khi quá đầy những thứ ăn trc đó r thì 1 bát phở là quá sức.. Vậy mà mọi ng vẫn nhiệt tình ăn hết cả nc cả cái… Cám ơn phần trình bày hơi có phần long trọng… Không có bát và chúng tôi ăn phở bằng đĩa… Ôi… Đáng nhớ :)
Lần nào thưởng thức đồ ăn vs mọi ng, cũng đc mọi ng mời rượu… Để đến giờ nó mới ngấm khiến mắt mình ko thể ko nhắm vào đc… =.=
Sau bữa tối, mọi ng ngồi tâm sự nc vs nhau về ty :)
Ciao, amore
Buona notte… :*

Vậy là đã đến mùa thứ 3 ở đất người, mà dường như mình đã gần như thuộc về nơi này… những con phố, những con người và mùi vị của cuộc sống nơi đây đang ngấm dần vào mình…

Mấy ngày hnay thấy cơ thể thay đổi, những nốt dị ứng, rồi nc mắt nc mũi dòng dòng, mệt mỏi, cứ tưởng là ốm, nhưng giờ hỏi ra mới rõ đó là do thay đổi thời tiết và cái cơ thể cơ địa dị ứng này dễ bị nhiễm những cái như thế lắm :) 

Buồn cười là ở đây con người dễ bị dị ứng hơn, dị ứng vs sữa, phấn hoa, những đồ cay,… nếu vậy thì cũng có thể là dị ứng cả con người nữa không biết chừng…

Tôi có hứa vs một vài người rằng sẽ viết thật nhiều về những nơi tôi đi qua và những người tôi gặp… nhưng tôi sợ phải hồi tưởng và nhớ lại những nơi ấy, những người ấy, tôi ko muốn phải nhớ lại và nghĩ về nó như kiểu đó sẽ là lần duy nhất trong đời tôi đi qua hay gặp họ… tôi sẽ giữ khoảnh khắc và con người đó trong tim, mãi mãi, chỉ như vậy thôi là đủ :) đến giờ tôi vẫn nhớ như in, chưa để rơi đi chút nào…

Tôi có nhớ mùa xuân âm ẩm man mác khi lần đầu đặt chân đến Rome, cảm giác thoáng đãng, se se lạnh làm tôi thấy choáng váng, cái run lên mạnh mẽ trong những đếm lạnh đến 0 độ ở ngôi nhà trần cao, sàn đá„, rồi khi chờ cho mùa hè đến, khi mà chỉ cần mặc một chiếc áo mỏng, một chiếc quần sock ngắn để đi dạo… và đến giờ là cái oi rất nhẹ của những ngày chuyển mùa sang thu, tối đến se se lạnh cần đắp chăn đi ngủ rồi, và khi màu của những đám mây thay đổi nhanh hơn cho những ngày này, trôi nhè nhẹ làm tâm hồn thêm lơ lửng lửng lơ…. tôi nhớ nhiều lắm… lãng mạn lắm…

"Learn to say ‘no’ without explaining yourself."

— (via awelltraveledwoman)

(Source: j-term, via backtothegypsyy)